Long Đào và Minh Chúc vừa nghe hai chữ “gõ cửa”, những suy nghĩ ngượng ngùng về “thân phận phu thê” khi nãy lập tức tan thành mây khói. Cả hai không hẹn mà cùng thẳng lưng, dồn hết sự chú ý nhìn về phía Độ Ất La.
Độ Ất La thì mấy miếng đã nuốt hết bánh vào bụng, thỏa mãn liếm vết dầu nơi đầu ngón tay, rồi phủi sạch vụn bánh trên tay. Đôi mắt đỏ thẫm của nàng dưới ánh đỏ mập mờ trong phòng lại quỷ dị hòa hợp với bầu không khí động phòng nơi này.
“Lúc các ngươi tới đây, thôn trưởng hẳn đã nói qua quy củ với các ngươi rồi nhỉ. Trước khi vào nhà nhất định phải gõ cửa, nhưng lão ta chắc cũng sẽ nói thêm rằng các ngươi có thể tùy tiện tìm một căn nhà trống mà trực tiếp bước vào.”
Long Đào nhớ lại chuyện hôm qua, vô thức gật đầu, trong lòng lờ mờ bắt được chút manh mối.




